Cứ mỗi lần mệt mỏi hay có tâm trạng gì tôi lại mau chóng rời xa
chốn phồn hoa độ thị xô bồ và đầy rẫy sự náo nhiệt kia, tôi lại tìm về bên bến đò xưa thân thuộc,
ở đó tôi tìm thấy sự bình yên bên hàng cây tỏa bóng mát xuống dòng sông xanh,
gió nhè nhẹ khe khẽ lay động những chiếc tàu dừa đứng nghiêng mình trong chiều
nhạt nắng, hơi nước từ dòng sông tỏa lên như làn sương khói mờ mờ giăng khắp
mặt sông dường như lòng sông cất giữ bao điều bí mật của riêng mình, hơi ẩm đó
làm cho bầu không khí xung quanh trở nên dễ chịu và làm cho tâm hồn tôi trở nên
ẩm ướt…Con đò nhỏ không dấu diếm được dấu vết thời gian, lặng lẽ ở bến
sông vắng chờ khách sang sông .
Đò
ơi... ơi!.
Mỗi lần tôi cất tiếng gọi dù bất kể thời gian nào trong ngày,
sợ tôi buồn nên đò nhỏ không để
tôi phải chờ đợi lâu, sợ
làm lấm đôi bàn chân khi tôi lưỡng lự bước
xuống, đò lại nhẹ
nhàng tìm chỗ khác
sạch sẽ hơn . Đò như
hiểu lòng tôi nên thường lặng lẽ, chầm chậm
đưa tôi đi trong mênh mang
sóng nước, tiếng nước vỗ mạn đò cũng nhè nhẹ, lãng
đãng như muốn đem lại cảm giác tất cả sẽ
trở thành kí ức, hãy sống với chính mình bằng cảm xúc hiện có… đò đi ngang dòng sông như chiếc kim la
bàn của người thám hiểm dù có sóng có to hay gió thét gào giận dữ vẫn đưa tôi
đi qua bờ quá khứ trở về bến mộng mơ. Đò
đi ngang dọc trên sông như đan những sợi nhớ, kết lại những sợi thương
với mong muốn lấp đầy khoảng
cách của hai bờ nỗi
nhớ.
Thương lắm! đò nhỏ trong buổi hoàng hôn
vì chở đầy nỗi ưu
tư của tôi mà nghiêng cả
mái chèo, tiếng khuya nước cũng như khắc khoải hơn,
có những lúc giường như đò mất phương hướng vì trời bất chợt đổ mưa, mưa như
trút nước lấp cả lối về, có những cơn gió vô tình xô đẩy làm đò nhỏ đi lệch
hướng nhưng vẫn gắng gượng giữ
vững tay chèo không than thở dù lấy
một lời đưa tôi đi về
phía chân trời xa ấy... vẽ trên nền trời một màu nhớ thương.
Hôm nay như thường lệ tôi lại tìm về
chốn bình yên của riêng mình, dòng sông nôn nao chảy xiết, vẫn bến cũ lối xưa
xa xa đàn chim vội vã bay về phía cuối chân trời... tôi đã đợi và đợi thật lâu,
đưa mắt tìm kiếm một hồi chỉ thấy phía trước một khoảng trống dường như là vô
tận, thẫn thờ rời bến trong lòng nặng trĩu một nỗi niềm mơ hồ không thể
gọi tên. Ngoảnh lại phía bến xưa thấp thoáng bóng con đò đang khuất dần phía
chân mây và tiếng gọi đò xao xác của tôi để lại đầy bến sông vắng…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét