“Tối
nay đi sinh nhật con H nhé! 7h tối có
mặt tại chỗ cũ… à! nhớ đúng hẹn và được phép mang theo một người nữa… “ nhỏ thân
allo thông báo cho tôi với nội dung ngắn gọn trên, tôi chưa kịp phản ứng gì thì
đã nghe đầu dây bên kia tiếng tu..tu…kéo dài. Tụi tôi chơi thân với nhau gồm
mấy đứa từ hồi còn học phổ thông nên rất
hiểu tính nết của nhau, gần như ngày nào cũng gặp nhau nên có gì cũng chia sẻ
từ công việc, thời trang, làm đẹp và tình iu nữa… như thế là tôi hiểu nó đã
truyền đạt nội dung bất khả kháng của nhóm đến tui rùi và tôi chỉ việc chờ đến giờ đó là phải có mặt tại địa điểm trên. Chết tui rùi!
đúng hẹn thì có thể chứ bây giờ kiếm ai đi cùng đây? từ trước tới giờ đi đâu tôi cũng chỉ đi một
mình, bạn thì có nhiều nhưng khi đề cập đến việc đi cùng tôi đến chỗ mấy đứa
bạn thì người ta lại tìm cách từ chối
khéo là bận, là đi trực… có người còn nói thật là chỉ sợ bạn gái họ hiểu lầm
nên lâu dần thành thói quen để không phiền tới bạn khác nữa tôi chỉ đi có một
mình thui. Định bụng tôi sẽ phone lại cho nhỏ thân thông báo tình
hình là bận để không đi nữa … nhưng như thế cũng không được vì từ trước tới giờ
chưa có chuyện vắng mặt của tôi trong bất cứ vụ nào cả, chẳng lẽ lại không đến
chỉ vì mỗi lí do không có người đi cùng, như thế này cũng không được, thế kia
cũng chẳng xong và cuối cùng tôi cũng quyết định kệ cứ đến rùi đến đâu thì đến,
chẳng lẽ vì mỗi lí do đi một mình mà tụi nó nghỉ chơi với tôi sao?…
Tôi
đến chỗ hẹn trễ hơn một chút vì còn mải ngắm, nghía, lựa mấy bộ đồ… mặc bộ nào
cho nó có vẻ nữ tính một chút, loay hoay với một đống quần áo tôi cũng chọn cho
mình một bộ có vẻ hợp hợp một chút cho buổi sinh nhật( vì có bạn trai của mấy nhỏ). Điểm hẹn của chúng tôi
là một quán caffe nhỏ ở cách xa thị xã ở đó rộng rãi, yên tĩnh và vắng khách
rất hợp với chúng tôi ưa ồn ào và không sợ làm ảnh hưởng đến xung quanh. Thấy
tôi xuất hiện có một mình cả nhóm đồng thanh kêu lên: “ Hoàng tử của mày đâu…”
tôi đành bịa ra một lí do theo tôi nghĩ lúc đó là rất có lí: “ Người ấy bận và
có hẹn đến sau một chút…” thế là tôi đã thoát bởi lí do rất chính đáng của tôi
đã đưa ra. Chủ nhân của cuộc vui này rót một chút rượu vào các ly xếp trên mặt
bàn và giới thiệu mọi người làm quen, tôi nhìn sang bên cạnh ngoài những gương
mặt thân quen của mấy đứa tụi tôi ra còn có thêm gương mặt mới của các “Man” và tôi hiểu đó là
những “người iu” của tụi nó, trơ lại chỉ có một mình tôi là không có ai bên
cạnh. Mỗi một lí do của chủ nhân đưa ra là một lần uống, lúc đầu còn thấy đắng
ngắt nơi đầu lưỡi, nhăn mặt nhăn mũi cố gắng đưa cái thứ khó chịu ấy xuống cổ
thật nhanh, rùi sau đó cứ uống để cổ vũ
cho cuộc vui thêm phần náo nhiệt… một lúc sau chính nhỏ thân đã phát hiện ra
tôi đã nói dối mọi người vì nó gặng hỏi tại sao mà “người ta” của bà lâu đến
vậy? bà allo cho “người ta” đi…tôi đã bị cả nhóm phạt bằng cách uống một ly
rượu thật đầy. Tôi đã uống không biết bao nhiêu nữa chỉ biết rằng thấy tất cả
đều loang loáng, nghiêng ngả, trời đất như chao đảo, bước chân xiêu vẹo … không
biết gì nữa…
Tiếng
điện thoại vang lên đã làm cho tôi chợt tỉnh giấc, lại là giọng nói rất nhanh
của nhỏ thân: “ Bà không sao chứ! Khiếp quá say mềm không biết gì để tụi này
phải khiêng về… à mà này! hum qua bà gọi tên ai mà lạ hoắc thế hả? là ai? Khai
mau đi làng sẽ cho đoàn tụ…” tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đã sảy ra thì nhỏ thân
lại lên tiếng trước: “ chưa xong đâu! Hum nào bà phải thành khẩn khai báo với
cả nhóm … hum nay cho nợ…” rồi lại tiếng tu.. tu.. lần nào cũng vậy ào một cái rùi biến cũng nhanh cũng như lúc xuất
hiện. Chết thật rùi! hôm qua mình đã gọi
tên “Người ấy” sao? Bất giác tôi cười một mình… chỉ một mình tôi biết người ấy
là ai? Và đặc biệt đối với tôi như thế nào…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét