Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Hoa muộn



Những cánh hoa mềm mại, trắng muốt hé nở dần trong màn đêm tĩnh lặng, từng cánh từng cánh thật khe khẽ cựa mình, ngập ngừng, e ấp như lắng nghe âm thanh xung quanh và  ngỡ ngàng cảm nhận một thế giới hoàn toàn mới lạ. Hoa không sắc màu rực rỡ, không mùi hương ngào ngạt như những loài hoa nở về ban ngày được đắm mình trong  ánh nắng rực rỡ, vui đùa cùng gió và thỏa thích ngắm nhìn bầu trời trong xanh với những đám mây sắc mầu. Hoa chọn cho riêng mình một thời khắc đặc biệt nhất trong ngày khi hoàng hôn phủ kín dương gian là lúc trời đất giao hòa, không còn khoảng cách mà chỉ là một màu của màn đêm mênh mông, tĩnh lặng và hoa cố gắng tránh xa những tiếng vo ve của  loài ong, bướm lãng du…


Hoa nở trong đêm một màu trắng tinh khôi, không chờ đợi một điều gì cả cũng không phải là sự lựa chọn biểu tượng cho một thứ tình cảm nào hoa vẫn cứ tồn tại một cách như cách hoa đã lựa chọn lặng lẽ tỏa hương thật nhè nhẹ, phảng phất nhưng cũng đủ làm xao xuyến, say đắm tâm hồn một ai đó khi màn đêm buông xuống mà giấc mộng chưa tìm về và có cảm giác lãng đãng như lạc đến chốn không gian bát ngát tận cùng của cõi hư không…
        Hoa Quỳnh! Khi tất cả cánh hoa đã nở bung ra và mùi hương lan tỏa  xung quanh thật nhẹ nhàng mà thanh tao như để hé lộ ra những bí mật của riêng mình, hoa cảm nhận thế giới bằng một  cảm xúc rất riêng của loài hoa một thoáng bỡ ngỡ, một chút  xao xuyến về một  thứ tình cảm rất mới mẻ, là lạ như một mối tình mong manh của người con gái với người mình yêu với bao điều vương vấn, thiết tha một thoáng rồi tất cả lại nhẹ nhàng thật khe khẽ  từng cánh như những ngón tay của người con gái xòe ra hứng trọn lấy tình yêu của đất trời, mùi  hương dìu dịu thầm lặng mà lan tỏa như một cách thể hiện cảm xúc đã dâng hiến hết mình những gì mà hoa đã dành dụm ấp ủ từ khi còn là nụ e ấp, từng cánh hoa nõn nà ấy lại ôm chặt lấy đài hoa như vẫn còn giữ lại một điều bí mật của riêng mình. Gục đầu bên cành biếc mà vẫn còn nguyên vẹn hình hài như khép lại niềm hi vọng, dấu kín những ước mơ về một buổi ban mai với ánh nắng rực rỡ nhưng không phải dành cho Quỳnh…

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Đò nhỏ



 Cứ mỗi lần mệt  mỏi  hay có tâm trạng gì tôi lại mau chóng rời xa chốn phồn hoa độ thị xô bồ và đầy rẫy sự náo nhiệt kia, tôi lại tìm về bên bến đò xưa thân thuộc, ở đó tôi tìm thấy sự bình yên bên hàng cây tỏa bóng mát xuống dòng sông xanh, gió nhè nhẹ khe khẽ lay động những chiếc tàu dừa đứng nghiêng mình trong chiều nhạt nắng, hơi nước từ dòng sông tỏa lên như làn sương khói mờ mờ giăng khắp mặt sông dường như lòng sông cất giữ bao điều bí mật của riêng mình, hơi ẩm đó làm cho bầu không khí xung quanh trở nên dễ chịu và làm cho tâm hồn tôi trở nên ẩm ướt…Con  đò nhỏ không dấu diếm được dấu vết thời gian, lặng lẽ ở bến sông vắng chờ khách sang sông .


Đò ơi... ơi!.    
  Mỗi lần tôi cất tiếng gọi dù bất kể thời gian nào trong ngày, sợ tôi buồn nên đò nhỏ không để tôi phải chờ đợi lâu, sợ làm lấm đôi bàn chân khi tôi lưỡng lự bước xuống, đò lại nhẹ nhàng  tìm chỗ khác sạch sẽ hơn . Đò như hiểu lòng tôi nên thường lặng lẽ, chầm chậm đưa tôi đi trong mênh mang sóng nước, tiếng nước vỗ mạn đò cũng nhè nhẹ, lãng đãng như muốn đem lại cảm giác tất cả  sẽ trở thành kí ức, hãy sống với chính mình bằng cảm xúc hiện có… đò đi ngang  dòng sông như chiếc kim la bàn của người thám hiểm dù có sóng có to hay gió thét gào giận dữ vẫn đưa tôi đi qua bờ quá khứ  trở về bến mộng mơ. Đò đi ngang dọc trên sông như đan những sợi nhớ, kết lại những sợi thương với mong muốn lấp đầy khoảng cách của hai bờ nỗi nhớ.
Thương lắm! đò nhỏ trong buổi hoàng hôn vì chở đầy nỗi ưu tư của tôi  mà nghiêng cả mái chèo, tiếng khuya nước cũng như khắc khoải hơn, có những lúc giường như đò mất phương hướng vì trời bất chợt đổ mưa, mưa như trút nước lấp cả lối về, có những cơn gió vô tình xô đẩy làm đò nhỏ đi lệch hướng nhưng vẫn gắng gượng giữ vững tay chèo không than thở dù lấy một lời đưa tôi đi về phía chân trời xa ấy...  vẽ trên nền trời một màu  nhớ thương.
        Hôm nay như thường lệ tôi lại tìm về chốn bình yên của riêng mình, dòng sông nôn nao chảy xiết, vẫn bến cũ lối xưa xa xa đàn chim vội vã bay về phía cuối chân trời... tôi đã đợi và đợi thật lâu, đưa mắt tìm kiếm một hồi chỉ thấy phía trước một khoảng trống dường như là vô tận, thẫn thờ rời bến trong lòng nặng trĩu một nỗi niềm mơ hồ không thể gọi tên. Ngoảnh lại phía bến xưa thấp thoáng bóng con đò đang khuất dần phía chân mây và tiếng gọi đò xao xác của tôi để lại  đầy bến sông vắng…