Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

Nhớ thu


                                      Nhớ thu





          Mùa thu lá bay… anh đã đi rồi… Lời bài hát nghe sao như một lời nuối tiếc của một thời đã qua. Một màu trắng trải dài khắp núi đồi, thung lũng của làn sương mù đó là điểm đặc trưng  mùa đông của miền bắc  cái  lạnh tê tái mà mình đang đồng hành cùng những kí ức đã qua chợt thèm một chút nắng hanh hao, một chút lá rơi rơi của thu vàng … một hình bóng của người bạn và những lời tâm sự mình đã gửi gắm nơi tình yêu bắt đầu. Không lời hứa hẹn lúc bên nhau chỉ là những ánh mắt nồng nàn, say đắm, im lặng lắng nghe con tim mình rung lên  giữa  những tiếng đập cũng khe khẽ nhẹ nhàng mà vẫn  rộn ràng, thổn thức …
          Lặng lẽ trở về, lặng lẽ ra đi tất cả chỉ là âm thầm mà bằng cả ngàn câu từ biệt. Không ồn ào, không sắc màu và tất cả lại trở về miền không có bạn và cũng chẳng có mình như chưa hề có một mùa thu đã đi qua. Đông lạnh quá! Làm sao mình có thể đi qua được đây khi những bước chân của mình đã quen đi trên con đường có những chiếc lá vàng rơi rắc đầy lối nhỏ, tựa vai nhau khi cùng ngắm hoàng hôn trong khi không gian giao hòa là cầu nối của ngày và đêm thầm ước ao cả thế gian này thuộc về mình mãi mãi, khắc họa thật sống động hình ảnh tuyệt vời này lên trên nền trời bằng một màu hoàng hôn  tím không lung linh sắc màu như khi ban mai vừa thức dậy, không chói lòa như buổi trưa thừa thãi ánh nắng, không heo may khi buổi chiều tà với những vạt  nắng vội vã chạy trốn về phía chân trời mà chỉ đủ cảm nhận thật sâu lắng thật nồng nàn mà không quá hững hờ hay vội vã lãng quên … chờ đợi đến khi trời đất giao hòa về một khoảng mênh mông của riêng mình và tình yêu ấy là mối kết duyên của trời và  đất trao nhau.
 Tay mình thật lạnh khi cơn gió mùa đông bắc lại đang ùa về, giơ tay lên để kéo cổ áo lên cao hơn và buộc lại chiếc khăn len để giữ lại chút hơi ấm bên mình mà sao vẫn thấy không thấy bớt lạnh đi một  chút nào vậy. Bạn ơi! Bạn đang ở nơi đâu? bạn có lạnh không? Bạn không ở bên cạnh mình như ngày xưa nữa ai sẽ là người sưởi ấm chiều nay cho mình, một mùa đông thật khắc nghiệt thật lạnh lẽo biết bao giờ mình mới đi hết mùa đông đây…
Chiều khắc khoải với hai miền kí ức một ngoảnh lại với mảng màu rực rỡ, lung linh với rất nhiều cảm súc tất cả như đang sống trong một khung cảnh thật đẹp mỗi một con đường đã qua đã để lại một kỉ niệm khó phai ở đó có bạn có mình có một mùa thu với những chiếc lá vàng đã đi vào giấc mơ êm đềm…. Một hiện tại với những bước chân lặng lẽ đến cô độc nhạt nhòa trong chiều đông không nắng, mình đã đi tìm những giấc mơ cũ trên những nẻo đường đã qua, len lỏi vào những mảng thời gian  để tìm lại chiếc lá vàng ngày ấy, tìm lại chính mình trong những suy nghĩ chưa úa màu dĩ vãng … tìm bạn trong trí nhớ của mình, giở từng ngăn ấm áp nhất  trong tim để nhặt ra những hình ảnh đẹp đẽ nhất mà mình đã cất giữ và nâng niu trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất, mình tin rằng ở đâu đó bạn cũng đang đi tìm mình như mình đang đi tìm bạn bây giờ… biết đâu mình lại gặp nhau ở cuối đoạn đường  như ngày xưa mình đã từng gặp…


Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Chiếc lá







Chiếc lá khe khẽ lay động trên cành khi cơn gió heo may  xuất hiện trong tiết trời giao  mùa báo hiệu một mùa thu sắp qua và một mùa đông đang đến rất gần. Chiếc lá giờ đây rất mong manh, lẻ loi trên cành cây đã khẳng khiu. Bây giờ một làn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm nó giật mình thảng thốt thấy  chao đảo, ngả nghiêng…
  Còn đâu khi xưa lúc lá đang còn mầu xanh với  sự tươi trẻ của một đời lá, tha hồ mà ngắm nhìn thế giới của riêng mình, trong từng tế bào tràn đầy nhựa sống với sức sống thật mãnh liệt, gom tất cả nắng, gió của thiên nhiên ban tặng để mang lại niềm vui cho đất trời,  vươn mình thật xa để đón nhận những tia nắng đầu tiên của mặt trời khi bình minh vừa hé mở. Vui đùa cùng gió chẳng ngại ngùng khi mưa về, để khi hoàng hôn buông xuống lại thì thầm khe khẽ cùng cây rằng hôm nay thật tuyệt vời.
 Một ngày  trôi qua đối với nó bây giờ thật  ý nghĩa và mang lại cho niềm hi vọng nhiều hơn, một chiếc lá vàng cuối mùa đâu có giữ nổi một mùa thu…như nuối tiếc như chờ đợi một điều gì mà tạo hóa vốn đã trở thành quy luật của muôn đời, đúng cho muôn loài đã và đang tồn tại không thể đi ngược lại  đó là sự trở về với cát bụi. Đã qua rồi mùa xuân ấm áp là sự hồi sinh của muôn loài, rực rỡ ánh nắng tràn ngập sức sống  của mùa hè và cái man mác, hanh hao của sắc thu để rồi khi đông đến là cuộc chia tay đầy đau đớn của chiếc lá lìa cành…
Ban mai với những tia nắng đầu tiên trong ngày làm cho nó như khô héo hơn, kém sắc hơn gió có vẻ yên lành  cho nó thêm một chút hi vọng rằng như thế nó vẫn được cành cây kia giữ lại, nó lại càng cố gắng gom thêm một chút năng lượng hiếm hoi còn sót lại để chịu đựng những cơn gió cuối ngày, có những lúc nó tưởng chừng như cơn gió vô tình  kia như một bàn tay của người vô hình  cố giật  nó ra khỏi cành cây và cuốn nó đi thật xa, thật xa. Hoàng hôn trải dài khắp không gian nó thấy bình yên lại trở về trong yên lặng, đêm thật dài với những trăn trở của riêng nó… ngày mai sẽ ra sao? nếu cành kia không còn giữ nó bên cạnh, giọt sương buổi sớm đậu long lanh trên lá  hay những giọt nước mắt của nó dành cho sự chia ly đầy lưu luyến của lá không nỡ rời xa cành…