Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Lặng lẽ



Bạn à! Chắc giờ này bạn đang chìm đắm trong giấc ngủ sau một ngày làm việc bận rộn cũng có thể bạn đang dạo bước trong giấc mơ đẹp nào đó mà không có mình… còn mình giờ đây với giấc ngủ chưa tìm về mình lại ngồi lặng lẽ bên ly caffe không đường và cảm nhận vị đắng ngắt nơi đầu lưỡi, mình tin là bạn sẽ không hỏi bạn làm sao mà chưa ngủ? hay bạn có làm sao không? mà bạn sẽ nói mình hiểu bạn mà…
        Khi hòa mình vào trong bóng tối của màn đêm mình đã quên mất bản thân mình hiện tại lúc đó chỉ có những cảm xúc là hiện hữu thui bạn à! Mình cũng đã không nhớ là đã mình có thói quen ngắm trời đêm từ lúc nào nữa chỉ biết rằng lúc nào có tâm trạng không vui hay những bế tắc trong mớ suy nghĩ nặng nề mình lại ra góc vườn ngồi lặng lẽ ở đó hàng giờ liền, một không gian cách biệt với thế giới thực mà không phải là trên trời ảo …
        Ngước mắt lên ngắm bầu trời về đêm luôn có một vẻ đẹp kì bí và thơ mộng thật khó diễn tả, một màu đen bao la rộng lớn với vô vàn các tinh tú rực sáng lung linh lúc mờ lúc ảo với muôn hình thù khác nhau, mình có cảm giác mình cũng như một ngôi sao nhỏ nhoi trong bầu trời rộng lớn ấy, cũng lung linh tỏa sáng lúc mờ lúc tỏ, cũng có lúc như bị chìm vào nền trời mầu xẫm ấy, lại cũng có lúc như sắp bị rơi ra khỏi vòng quay của quỹ đạo ấy và cũng có lúc như bị ánh trăng vàng rực rỡ kia che lấp mất vì sự nhỏ nhoi đơn độc của nó…
        Bạn à! Bạn là ngôi sao nào ở trên đó có gần chỗ ngôi sao của mình không? Có phải là đứng kế bên ngôi sao nhỏ nhất và lẻ loi kia không? Hay là sao Mai để đêm nay mình không gặp được…Ngước mắt lên bầu trời sâu thăm thẳm và trong vắt mình lại tìm kiếm những niềm hi vọng ở những ngôi sao nhỏ kia, ở đó mỗi một ngôi sao được tượng trưng cho một niềm hi vọng, đêm nay cũng như bao đêm trước mình đã không ngủ được vì mình đã nghĩ rất nhiều đến tình cảm của bạn của mình mà chưa có câu trả lời, trong đầu mình lúc này lúc nào cũng văng vẳng câu hỏi tại sao? Yêu một người liệu có tội gì không? tại sao người mình yêu không  phải là ai khác mà lại là chính bạn cơ chứ, mình đã làm gì sai hay sao mà trời lại bắt tội mình thế này… yêu một người mà khổ vậy sao? Yêu trong xa cách và những cách trở do hoàn cảnh? Có mảnh đất nào dành cho tình cảm của bạn của mình lớn lên theo thời gian không?... Mình phải làm thế nào đây khi trái tim mình đã không ngủ yên trong từng ấy thời gian đã qua những câu hỏi của mình lại rơi vào khoảng không gian tĩnh lặng ấy… nhiều…. nhiều lắm như  những vì sao trên bầu trời đêm nay…
        Lang thang với những suy nghĩ mộng mị chợt giật mình nghe như tiếng sao băng xẹt ngang đầu rực sáng nổi bật trên bầu trời đen và vội vã bay về một hướng như lời than thở của mình trong đêm chơi vơi này, có một ngôi sao nào đó đã vụt sáng lên thật huy hoàng thật rực rỡ trước khi bị biến mất vĩnh viễn khỏi bầu trời kết thúc một cuộc sống ngàn năm buồn le lói và có những ngôi sao rất lung linh, rất đẹp vẫn tồn tại trên bầu trời đêm nay nhưng có khi đã bị khai tử cách đây mấy trăm nay rồi cũng nên và cũng có ngôi sao lặng lẽ ngắm nhìn những chuyển động xunh quanh mà không có sự lựa chọn cho riêng mình bởi vì khi xuất hiện đã cố định trong một quỹ đạo có sẵn rồi… đó là ngôi sao cô đơn trong bầu trời đêm nay thật bé nhỏ, thật lặng lẽ và nó có được là ngôi sao hi vọng của một ai đó không nhỉ? …                

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét