Chiếc
lá khe khẽ lay động trên cành khi cơn gió heo may xuất hiện trong tiết trời giao mùa báo hiệu một mùa thu sắp qua và một mùa
đông đang đến rất gần. Chiếc lá giờ đây rất mong manh, lẻ loi trên cành cây đã
khẳng khiu. Bây giờ một làn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm nó giật mình thảng
thốt thấy chao đảo, ngả nghiêng…
Còn đâu khi xưa lúc lá đang còn mầu xanh
với sự tươi trẻ của một đời lá, tha hồ mà
ngắm nhìn thế giới của riêng mình, trong từng tế bào tràn đầy nhựa sống với sức
sống thật mãnh liệt, gom tất cả nắng, gió của thiên nhiên ban tặng để mang lại
niềm vui cho đất trời, vươn mình thật xa
để đón nhận những tia nắng đầu tiên của mặt trời khi bình minh vừa hé mở. Vui
đùa cùng gió chẳng ngại ngùng khi mưa về, để khi hoàng hôn buông xuống lại thì
thầm khe khẽ cùng cây rằng hôm nay thật tuyệt vời.
Một ngày
trôi qua đối với nó bây giờ thật
ý nghĩa và mang lại cho niềm hi vọng nhiều hơn, một chiếc lá vàng cuối
mùa đâu có giữ nổi một mùa thu…như nuối tiếc như chờ đợi một điều gì mà tạo hóa
vốn đã trở thành quy luật của muôn đời, đúng cho muôn loài đã và đang tồn tại
không thể đi ngược lại đó là sự trở về với
cát bụi. Đã qua rồi mùa xuân ấm áp là sự hồi sinh của muôn loài, rực rỡ ánh
nắng tràn ngập sức sống của mùa hè và
cái man mác, hanh hao của sắc thu để rồi khi đông đến là cuộc chia tay đầy đau
đớn của chiếc lá lìa cành…
Ban
mai với những tia nắng đầu tiên trong ngày làm cho nó như khô héo hơn, kém sắc
hơn gió có vẻ yên lành cho nó thêm một
chút hi vọng rằng như thế nó vẫn được cành cây kia giữ lại, nó lại càng cố gắng
gom thêm một chút năng lượng hiếm hoi còn sót lại để chịu đựng những cơn gió
cuối ngày, có những lúc nó tưởng chừng như cơn gió vô tình kia như một bàn tay của người vô hình cố giật
nó ra khỏi cành cây và cuốn nó đi thật xa, thật xa. Hoàng hôn trải dài khắp
không gian nó thấy bình yên lại trở về trong yên lặng, đêm thật dài với những
trăn trở của riêng nó… ngày mai sẽ ra sao? nếu cành kia không còn giữ nó bên
cạnh, giọt sương buổi sớm đậu long lanh trên lá
hay những giọt nước mắt của nó dành cho sự chia ly đầy lưu luyến của lá không
nỡ rời xa cành…

Thật lâu Hoàng Giang mới quay trở lại nơi này, nơi mùa đông đang ở lại...
Trả lờiXóaChào bạn NN thăm bạn nè
Trả lờiXóachúc bạn ngày nghỉ thật vui bạn nhé
Lang thang trên nét gặp lại người người quen xưa ( Blog HK) vui quá NT à, đúng là quả đất tròn thật lại được gặp nhau, Hoàng Giang luôn chúc bạn vui và có những bài thơ thật hay về biển.
Xóa